Thứ bảy, 17 Tháng 4 2010 - 3:50pm
Đã ba năm trôi qua, đó là một khoảng thời gian khó quên trong cuộc đời làm thám tử của Tân Trước khi làm nghề thám tử,Tân là một chuyên gia phần mềm. Học đại học ở Nga, Vĩnh kịp dự thêm nhiều khóa học ngắn ở Mỹ, ở Nhật, về nước vào lúc ngành phần mềm ở trong nước trở nên phát đạt, anh lần lượt làm việc cho các công ty lớn nhất như FPT, Sony Erisson…

 

Không có súng, vì luật pháp cấm sử dụng súng; bù lại Vĩnh có mấy thứ đồ chơi Trung Quốc, một khẩu súng ngắn bắt chước y chang kiểu súng K59 của Nga, kìm, roi điện giật thoải mái không chết người. Công ty tổ chức huấn luyện đủ thứ, bắn súng, phóng dao, nghệ thuật đánh lạc hướng, cắt đuôi, theo dõi camera…
Vĩnh không xuất sắc trong các môn vũ lực, nhưng ơn trời anh hành nghề cẩn thận, lần nào cũng hoàn thành nhiệm vụ mà không hề phải áp dụng những kỹ năng công ty đã huấn luyện cho.
Vụ thắng lớn đầu tiên của Vĩnh cách đây đã hai năm rưỡi. Hồi ấy, Vĩnh đã qua một thời gian làm “phụ tá” thám tử. Phụ tá nghĩa là ngồi đó, ai gọi gì làm nấy, chỉ là chân sai vặt cho mấy tay thám tử “thứ thiệt”, tức những viên công an giải nghệ sung vào làm thám tử, lúc nào cũng vênh váo.
Đùng một cái Vĩnh được cử phụ trách một vụ độc lập: theo dõi quý tử của trùm hàng tơ lụa Trịnh Thái.
Nhà Trịnh Thái hồi thập niên 1990 giàu lên nhờ buôn bán vải vóc quần áo Trung Quốc, mấy năm nay quay sang chuyên về tơ lụa là nghề tổ tông phố Hàng Gai truyền lại. Nhưng sâu xa, như người ta đồn thổi, ông Trịnh Thái giàu nứt đố đổ vách là do kiếm được từ nghề buôn đồ cổ.
Vĩnh nhận giám sát cậu con trai, theo kinh nghiệm tích lũy được từ những cuốn sách trinh thám ưa thích, rằng không có gì là vô ích, anh nghe ngóng ghi chép tất tật mọi thông tin liên quan đến gia đình này, để đấy phòng khi cần sử dụng. Do đó mới biết ngọn nguồn con đường làm giàu của ông bố.
Cậu quý tử, con trai duy nhất của nhà Trịnh Thái 18 tuổi, thi đại học một lần không đỗ, từ chối sắp xếp của bố mẹ du học ở úc, tuy vậy là một cậu bé ngoan. Không đàn đúm đua xe, không lên xuống các nhà hàng hạng sang, không chơi bời mốt này mốt nọ, cậu chủ yếu ở nhà, một mình một máy tính, thi thoảng mượn xe ô tô của bố ra ngoài.
Vậy tại sao cần giám sát? Vĩnh hỏi ông bố hôm ông đến công ty đặt hợp đồng. Vì nó lành quá! Cái gì nó cũng chối, chối đi học, chối đi chơi, chối công việc kinh doanh của gia đình… Ông bố nói, như là ông ta ngượng vì phải trình một cậu con ít chí tiến thủ. Vĩnh nhận việc, gia nhập vào nhà ấy như một tay bè bạn tin cẩn.
Theo dõi gì cái thằng bé chỉ ngồi nhà ngáp vặt và cắm mặt vào máy tính? Sử dụng wifi nhà nó, Vĩnh dò được vào máy tính, biết nó đôi khi hẹn hò ở ngoài, không hẹn hò trai gái, nhưng thậm thụt mờ ám. Máy tính lưu toàn địa chỉ lạ, có địa danh Hà Nội, có cái ở Sài Gòn, mấy địa danh khác Vĩnh tìm trên mạng biết nó ở Bangkok, Thượng Hải. Thấy chú dẫn tiếng Anh lại là những địa chỉ dành cho dân hút thuốc phiện.
Lại thấy mỗi ngày nó đều vào phòng ngủ tầm gần trưa. Đang ngồi máy tính, rùng mình một cái, mặt xanh lại, là bỏ máy vào phòng. Lát sau ra sảng khoái vui vẻ, nó còn cười cợt với Vĩnh thay cái vẻ lầm lì bình thường. Ông phải xem nó có nghiện không, tay đồng nghiệp thuộc loại thám tử “thứ thiệt” cảnh báo Vĩnh thế. Không đột nhập được vào phòng ngủ của nó để tìm chứng cứ quả tang, Vĩnh bám nó ra đường, nhờ thế mà nhận mặt được cái đứa đưa ma túy cho nó.

Theo: sưu tầm

Các tin khác